Sau khi những tâm sự của một độc giả của Phunutoday trong bài viết 'Việt kiều về nước tìm bố mẹ cho con nuôi' được đăng tải trên Phunutoday, Ban biên tập đã nhận nhiều phản hồi từ phía các độc giả. Trong đó, có một bạn đọc bày tỏ nguyện vọng rằng muốn chúng tôi đăng tải bức thư của bạn. Một phần là để chia sẻ cùng nhân vật, một phần để ông được kể câu chuyện của mình cho mọi người.
Ông nói rằng, đây là câu chuyện ông đã giữ kín hơn 10 năm và giờ, khi vô tình được đọc bài viết 'Việt kiều về nước tìm bố mẹ cho con nuôi', ông bỗng muốn được chia sẻ, và chúng tôi chấp nhận yêu cầu đó. Dưới đây là bức thư của độc giả:
'Gửi chị!Khi bắt đầu ngồi vào bàn và bắt đầu gõ những dòng chữ này, tôi không biết phải nói với chị từ đâu và mở đầu như thế nào bởi tôi viết trong một tâm trạng vô cùng rối bời. Tôi viết khi trong suy nghĩ của mình đang đan xen hai dòng tâm trạng, hai dòng kí ức, hiện tại và quá khứ.
Tôi tin rằng tôi hiểu được tâm trạng hiện tại của bà bởi chính bản thân tôi đã từng trải qua chuyện này. Tôi năm nay 57 tuổi, vợ tôi cũng đã ngoài 50. Hai chúng tôi không có con. Người con trai duy nhất đã mất cách đây hơn 10 năm. Đó là con nuôi của chúng tôi và cháu mất là do lỗi của chúng tôi.
Vợ tôi cũng giống như bà. Cô ấy không có khả năng làm mẹ bởi căn bệnh ung thư di căn nên cô buộc phải cắt bỏ tử cung của mình. Tôi không phải là phụ nữ nên tôi không thể hiện được một cách vẹn toàn nỗi đau của một người phụ nữ bị mất đi thiên chức làm mẹ nhưng tôi cũng có nỗi đau của riêng tôi.
Đó là nỗi đau của người đàn ông bị mất đi quyền làm cha. Khi vợ tôi làm phẫu thuật cắt tử cung, cô mới 26 tuổi. Nỗi đau đến quá sớm và chúng tôi biết bản thân sẽ không bao giờ có được một đứa con cũng quá sớm. Nhưng khi ấy chúng tôi còn tình yêu.
Chúng tôi yêu nhau tha thiết nên chúng tôi tin rằng, không có con thì chúng tôi vẫn hạnh phúc. Tình yêu có thể bù đắp tất cả. Nhưng hóa ra không phải vậy. Càng nhiều tuổi, chúng tôi càng mong có con. Cả hai vợ chồng không ai nói ra điều này nhưng ai cũng hiểu, có một vách ngăn vô hình đang đẩy tôi và vợ xa nhau ra.
Tôi sợ phải nghe tiếng trẻ con dù chỉ là qua tivi hay giọng cười của chúng loáng thoáng bên nhà hàng xóm. Rồi cuối cùng, hai chúng tôi quyết định nhận con nuôi. Lúc đó thằng bé mới được 2 tháng tuổi. Cháu là con của một người hàng xóm cạnh nhà.
Cô ta là gái gọi cao cấp. Dù cô làm cái nghề bị mọi người khinh ghét nhưng với vợ chồng tôi lại rất có thiện cảm với cô gái này. Cô rất đẹp, miệng luôn mỉm cười, mắt to buồn. Mà hơn hết, cô là người rất thông minh.
Chỉ cần qua cách đối đáp và trò chuyện của cô là tôi nhận ngay ra điều đó. Mới đầu cô không định sinh con vì chẳng có chồng mà lại sinh con thì rất vất vả nhưng đại gia, người là cha của đứa bé cô mang trong bụng, lại hứa hẹn sẽ chu cấp đầy đủ mọi thứ miễn là cô sinh con cho ông.
Bất hạnh thay cho cô gái, cô mang thai đến tháng thứ 8 thì đại gia cao chạy xa bay. Thai đã quá lớn, không thể phá được nên cô đành giữ lại. Vợ tôi rất thích thằng bé ấy. Nó trắng trẻo, đẹp đẽ, có đôi mắt sáng và rất thông minh.
Cô gái không muốn nuôi con còn vợ chồng tôi lại muốn có con. Vậy nên thật quá hợp lí để gia đình tôi nhận nuôi cháu. Sau khi mọi thủ tục hoàn thành, cả nhà tôi và cả cô gái đó đều chuyển đến nơi khác để sinh sống nhằm tránh cho nhau những phiền nhiễu sau này.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn tin rằng quyết định nhận cháu làm con nuôi là một quyết định đúng đắn. Từ ngày cháu trở thành con của chúng tôi, gia đình tôi hệt như có một luồng sinh khí mới thổi vào. Tôi đặt tên cháu là Hải Đăng vì cháu như ngọn hải đăng dẫn đường cho chúng tôi trong đêm tối.
Tôi tin rằng chị cũng có cảm giác hạnh phúc hệt như tôi khi chị nhận con nuôi và được trở thành một người mẹ. Chúng tôi luống cuống trong hạnh phúc và hết lòng chăm sóc cháu. Không bao giờ trong suy nghĩ, hai vợ chồng tôi nghĩ rằng Hải Đăng là con nuôi mà chúng tôi mặc định tin rằng cháu là máu thịt của chúng tôi.
Hải Đăng rất ngoan và láu lỉnh. Thằng bé có thể làm vợ chồng chúng tôi cười cả ngày. Con có đôi mắt buồn giống hệt mẹ mình. Nhưng tôi tin cuộc đời con sẽ không buồn như cuộc đời của mẹ ruột con. Không một ai trong gia đình tôi biết Hải Đăng không phải là con ruột của vợ chồng chúng tôi, kể cả bố mẹ tôi, bố mẹ vợ, anh em ruột thịt.
Có lẽ cũng chẳng ai nghi ngờ bởi việc vợ tôi phải cắt tử cung chỉ có tôi biết. Vợ muốn tôi giữ bí mật vì sợ phải nhận những ánh mắt thương hại của người khác về chuyện vợ tôi không bao giờ có thể làm mẹ. Nhưng có một sự thật không thể chối cãi rằng, càng lớn Hải Đăng càng giống mẹ ruột của con và con khác xa chúng tôi.
Không có một nét thân quen nào trên hình hài của thằng bé để giúp người khác biết rằng đó là con của chúng tôi. Mới đầu là những câu trêu đùa, sau là những lời nói bóng gió ác ý về chuyện Hải Đăng là con nuôi.
Chúng tôi luôn phải trấn an thằng bé. Hải Đăng luôn tỏ vẻ không quan tâm nên vợ chồng tôi rất yên tâm. Cho đến một ngày, khi cháu đi học, tôi vào phòng cháu để dọn dẹp. Tôi phát hiện ra dưới gầm giường rất nhiều ảnh của vợ chồng tôi và của con.
Hải Đăng cẩn thận dán chúng vào tấm bìa lớn để so sánh. Con tìm xem giữa con và chúng tôi có giống nhau không và đau lòng làm sao khi con ghi một câu kết luận rất lớn dưới góc tờ bìa rằng: 'Không giống'. Tôi nghĩ rằng không thể giấu được bí mật kia nữa nên tôi quyết định nói cho con biết.
Năm đó, Hải Đăng 14 tuổi. Thằng bé bình tĩnh đón nhận tin đó hết như đã biết trước mọi chuyện. Sau khi tôi nói mọi điều, Hải Đăng chỉ nói: 'Ba tìm mẹ cho con' rồi bỏ lên phòng. Tôi và vợ đồng ý làm theo nguyện vọng của con trai.
Chúng tôi nhờ tới thám tử. Mọi tìm kiếm bắt đầu từ ngôi nhà năm xưa và những người hàng xóm cũ. Thế nhưng mọi chuyện rất khó khăn vì đã hơn 10 năm trôi qua, không ai có tin tức gì về mẹ ruột của Hải Đăng. Không muốn con buồn nên tôi nghĩ đến chuyện tìm người đóng thế.
Hệt như chị vậy. Tôi tin cả chị và tôi làm điều này hoàn toàn là vì con nhưng chị ơi, hóa ra làm vậy là tôi đã hại con.
Tôi tìm một người phụ nữ tầm tuổi mẹ ruột của Hải Đăng, có khuôn mặt hao hao giống con và kể cho bà nghe câu chuyện về việc nhận con nuôi, tập cho chị ta một cách kĩ càng để đảm bảo không có một sai sót gì xảy ra vào ngày chị ta gặp Hải Đăng.
Nhưng chị ơi, tình mẫu tử là thứ thần kì và khó hiểu, thiêng liêng và đẹp đẽ. Con tôi nhận ra ngay đó chỉ là một trò bịp dù cho người tôi chọn có đôi mắt to buồn, và có hình dáng hao hao với mẹ ruột của con. Con tôi bỏ đi ngay trong đêm đó.
Hải Đăng để lại một mảnh giấy nói rằng con rất thất vọng. Vợ tôi suy sụp hoàn toàn. Chúng tôi thuê người để tìm con, đã báo cả công an nhưng Hải Đăng biến mất như thể con chưa từng tồn tại. Một tháng sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại lạ.
Người xa lạ nói cô tìm được số điện thoại của tôi trong túi áo của con trai tôi và nói tôi đến bệnh viện ngay. Khi tôi đến nơi thì con tôi đã mất. Đến bây giờ, lúc viết ra những dòng này, tim tôi vẫn đau nhói. Con tôi mất rồi, hơn 10 năm rồi mà sao tới tận giờ, tôi vẫn thấy đau đớn đến thế.
Chị ạ! Đừng nói dối cháu. Đừng bao giờ nói dối con mình bởi đến lúc cháu phát hiện ra, nỗi đau của cháu sẽ còn lớn hơn nhiều và cháu sẽ thất vọng về anh chị. Nếu không thể tìm được bố mẹ của cháu thì hãy nói cho cháu biết sự thật. Bởi như chị đã nói đấy, ở đời, chẳng có bí mật nào có thể cất giữ mãi mãi…'
Độc giả Hồng Lam
Trích từ _ phunutoday.vn